Quay lại
cô đơn nơi công sở

Kết thúc nửa buổi làm việc căng thẳng, đồng hồ điểm danh 11:30, mọi người vươn vai, hồ hởi cho một buổi ăn trưa tại văn phòng đông đúc. T - Cô tân sinh viên trường báo mới vào nhận việc được hơn 1 tháng, gấp vội chiếc laptop của mình để vào góc bàn làm việc.

- N: Ê T!! Nay xong sớm thế. Đi ăn không?

- A: Mày mà rủ được cái T đi ăn cùng, tao xin làm con của mày đấy. 

- T: !!!!

Bạn thấy đấy, chúng ta vừa mới bước ra từ một môi trường giáo dục và lại sắp sửa bước vào một môi trường mang tính “xã hội” hơn. Ở đấy, có chắc rằng bạn thực sự được thoải mái sống một cách sống tự do, sống đúng với chính mình, hay mỗi ngày đến văn phòng của bạn chỉ là những ngày tẻ nhạt và buồn chán? “Gửi những “Độc hành nhân” nơi công sở: Cô đơn chỉ là một loại cảm xúc” là một câu chuyện nhỏ nằm trong chuỗi bài “Góc công sở” của Blog Timviec365.vn, được chia sẻ bởi tác giả Hạ Linh. Mời bạn đọc cùng đón xem!

1. Kẻ mang tên “Độc hành nhân” nơi công sở - Họ là ai?

Bạn có thấy mình trong hình ảnh của cô nhân viên thử việc T kia không? Những kẻ vẫn được ví von như “độc hành nhân” nơi công sở. Một mình - Cách mà họ chọn để “sống” với mọi đồng nghiệp xung quanh. Họ tìm một góc nhỏ không quá nhiều người trong giờ ăn trưa. Họ không tham gia vào những câu chuyện “phiếm” vô thưởng vô phạt - Cái thứ được xem là “đặc sản” của văn phòng làm việc. Họ bình bình làm những công việc phải làm, tự tìm thấy thú vui và cảm hứng làm việc ở một vài cuốn sách hay hay một trò chơi điện tử nào đó. Họ không thích làm phiền ai và vì vậy, chả ai có “hứng” để làm phiền họ. 

Chọn cách “chinh chiến một mình” - hình ảnh có thể thấy ở những “độc hành nhân”. Thứ duy nhất có thể làm họ bị phân tâm trong công việc chính là công việc, và họ, chưa bao giờ bị ảnh hưởng hay tác động bởi một vài câu chuyện “râu ria” nào khác. Có lẽ, một số người cho rằng họ “không biết chung sống”, “không biết thích nghi”. Đúng!! Tuy nhiên, làm việc nhóm chỉ hiệu quả khi mọi thành viên trong nhóm cũng biết kỹ năng này, còn nếu trong một tập thể “tầm thường”, chọn cách làm việc độc lập sẽ khiến họ trở nên “phi thường”. 

Đừng bao giờ đi ăn một mình ư? Những “độc hành nhân” nơi công sở vẫn thường xuyên làm trái với điều này. Nếu như hầu hết chúng ta cho rằng những buổi nghỉ trưa nên xúm xít lại với nhau để cùng ăn cơm, cùng order trà sữa, tranh thủ gần 2 tiếng đồng hồ “ít ỏi” để nói về cặp đôi HOT của showbiz Hàn mới công khai chia tay hôm qua, hay về một cô nàng nào đó bị tung “clip nóng” lên Facebook,... thì họ đã giải quyết xong “cái bụng đói” của mình, dành toàn bộ thời gian còn lại để nghỉ ngơi, F5 lại tinh thần và cảm hứng làm việc. 

Một mình đôi khi đối với người khác là cô đơn, là cô lập, nhưng không phải ai cũng như thế, những “độc hành nhân” vẫn có cuộc hẹn với cô nàng “cạ cứng” đi mua sắm thả ga, hay cùng một cô em đồng nghiệp cũ nào đó đi lượn lờ hết một buổi chiều thu nắng đẹp vào cuối tuần. Họ không phải là “nàng ốc”, họ độc lập và thích đi theo đường thẳng của riêng mình. Chúng ta vẫn thường thấy sự “lẻ loi” khi một người đã đạt được sự trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu mà. Vậy nên, có “cô đơn nơi công sở” cũng chính là quy luật tự nhiên của những cái đầu đã “ủ mưu”, chờ sẵn cơ hội để bứt phá. 

Kẻ mang tên “Độc hành nhân” nơi công sở - Họ là ai?

2. Bản chất của trưởng thành chính là sự cô đơn

Jack Ma - Tỷ phú “làng thương mại điện tử” từng tâm sự trong một buổi diễn thuyết của mình rằng: “Khi bắt đầu xây dựng sự nghiệp, bạn sẽ nhận ra rằng người đầu tiên tin tưởng bạn sẽ là những người xa lạ. Bạn bè sẽ là những người dè chừng bạn, thậm chí bạn thân sẽ xa cách bạn và người vứt bỏ bạn trước tiên chính là bạn nhậu. Còn người khinh thường bạn nhất có khi lại là bạn học và người thân ngay trong chính gia đình bạn…”

Một ngày nào nó bạn đã thành công đứng ở đỉnh núi cao nhất của cuộc đời mình, bạn chủ động trong mọi cuộc chơi, mỗi buổi tiệc tùng đông đúc, bạn nhìn xung quanh và bỗng nhiên thấy mình trơ trọi, những gương mặt thân quen trở thành xa lạ, còn người bạn cần sự quan tâm nhất lại không biết đang ở nơi nào...

Đi qua bao chông chênh của tuổi trẻ, những gập ghềnh sóng gió đầu đời, ngày qua ngày chỉ sống với “Deadline” và “KPI”, cái cuối cùng bạn nhận được chỉ là sự trống rỗng không có hồi kết. Ai đó đã nói với tôi rằng, con người ta không phải cứ ở một mình trong một góc tối, hay một mình ở một nơi xa thành phố, trên một hòn đảo không người nào đó mới cô đơn. Mà nhiều khi, khi người ta đứng ở giữa một đám đông “thân thuộc”, ở trung tâm, nhưng bị giật mình bởi không thể thấy được hình ảnh của mình trong mắt những người mình dành sự quan tâm nhiều nhất!

Bản chất của trưởng thành chính là sự cô đơn

Cũng như ở thế giới công sở của mình, lựa chọn duy nhất mà bạn nghĩ bạn có thể làm đó là chỉ tập trung vào công việc, bạn không tìm được “tiếng nói chung” ở những đồng nghiệp khác, bạn không có ngoại hình, bạn không thật sự bắt mắt, bạn không có tài lẻ, bạn ít nói, bạn mờ nhạt,... và những “quan tâm” của đồng nghiệp chỉ là những yêu thương thừa thãi mà họ để lại cho bạn. Thật ra, bạn nên học cách tự yêu thương bản thân của mình trước bởi không ai trong cuộc đời này có trách nhiệm phải yêu thương ai cả. 

Tôi thấy bạn đang khóc, bạn đang tự cảm thấy mọi gánh nặng trên cuộc đời này đều đổ ập xuống bạn, những áp lực từ công việc, áp lực từ cấp trên, áp lực từ đồng nghiệp, áp lực từ những dư luận xung quanh,... và đôi vai gầy của bạn đôi khi không thể nào đủ sức để gánh vác hết mọi thứ. Tuy nhiên, rơi lệ mỗi đêm hay lạc bước vô hồn trên những con đường không tên là chuyện bạn không nên làm. Khi tâm tình không được tốt, nếu không thể tìm được một người bên cạnh để sẻ chia, hãy giãi bày mọi suy nghĩ trên trang giấy, chứ không nên cho thiên hạ nhìn thấy mình lúc mình yếu đuối nhất.

Bởi kỳ thực, trong cuộc sống này, những người có thể mang lại cho bạn sự tin tưởng và tấm chân tình vốn dĩ chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Chính vì thế, công việc chỉ là công việc, bản chất của nó cũng chỉ là một khía cạnh trong bổn phận làm người của bạn, đừng để những sức ép ấy đánh gục bạn, vì tôi biết, sau lưng bạn còn cả một bầu trời yêu thương của những gương mặt thân thương trong gia đình, hay thậm chí bạn cũng có thể tìm thấy niềm vui ở những người xa lạ nhưng chân thật, như cô bán bún riêu đầu phố bạn vẫn ăn sáng mỗi ngày, hay bác bảo vệ trông xe ở khu tập thể bạn đang sống,...

3. Gửi những cộng sự của tôi - Cô đơn suy cho cùng chỉ là một cảm xúc

Trưởng thành, cũng là khi ta đã trải qua chông chênh hết bao năm tháng thương người hơn thương mình. Học cách sống chỉ xem mọi hư danh, hào nhoáng như phù du ven đường, và chỉ nên coi trọng sự tôn nghiêm như vàng như bạc. Cho dù khi sinh ra đã có những người ở vạch đích, còn xuất phát điểm của bạn chỉ là dưới vạch xuất phát, sẽ có những lúc bạn cam chịu để vượt qua, nhưng đừng bao giờ chịu luồn lách, nịnh nọt, thảo mai để có một vị trí nào đó bạn mong muốn. 

BE TRUE TO YOURSELF!! Sống đúng với chính mình và chân thật với mọi người xung quanh. Thời gian là trân quý, không nên hoài phí nó ở chốn công sở bu bám lấy lòng sếp, lấy lòng đồng nghiệp,... càng không nên học cách sao chép bản ngã của mình với một ai khác. Làm việc thì nên tỉnh táo, nhưng làm người chỉ cần mơ hồ là được. Bởi lẽ, trong đời có những chuyện bạn nên biết cách “nhắm mắt cho qua”, nhìn thấu sự thật sẽ chỉ khiến bạn thêm đau lòng. Nhân sinh làm người như một bổn phận mà trời đã dúi vào tay, bên ngoài giống như chính mình đang làm chủ vận mệnh, nhưng thật ra lại bị điều khiển và ảnh hưởng bởi vô số tác nhân khác, tránh không tránh được, chỉ còn cách sống đúng, sống hết mình, sống như ngày hôm nay là ngày cuối cùng của bạn. 

Mặt khác, không ai chắc chắn được 100% là mình sẽ không thay đổi, còn mọi sự, mọi vật xung quanh cũng không thể chỉ tuân theo quy luật mãi. Chính vì vậy chốn văn phòng để không bị “thao túng”, hãy học cách thuận thời, thuận người, đừng tọc mạch cũng đừng bới móc. 

4. Hãy tận dụng sự cô đơn của mình để chiến thắng trong “mọi cuộc chơi”

4.1. Cô đơn nhưng không hề cô độc

Những bữa cơm trưa văn phòng có thể vắng mặt bạn, những cuộc trò chuyện không có tên của bạn, đôi khi bạn bị cho rằng nhạt nhẽo và vô vị, nhưng hãy làm “những kẻ cô đơn” luôn biết cách tự tạo niềm vui cho chính mình. Niềm vui của bạn không nên nằm ở những thói quen hóng hớt và tọc mạch câu chuyện của người khác. Hãy cho xung quanh nhìn thấy bạn cô đơn bởi bạn thích như thế, và không ai có thể cô lập được bạn. Những người ưa chuộng một mình, tôi có thể nhìn thấy ở bạn một sự chuyên nghiệp toát ra từ chính thần thái cũng như phong cách làm việc chứ??

4.2. Dành mọi sự tập trung chỉ cho công việc

Hầu hết chúng ta đều bị lung lay hay xao động bởi một vài ý kiến bên lề. Nhưng bạn thì khác, hãy tận dụng sự cô đơn của bạn để tạo ra cho mình những không gian, lãnh thổ mà không ai có thể xâm chiếm. Tập trung và tập trung, làm việc và làm việc! Lấy thành tựu trong công việc làm niềm vui và lấy khó khăn trong công việc làm công cụ thử thách sức bền của bạn. Chỉ cần mỗi ngày bạn lại tiến thêm được một bước trong kế hoạch mục tiêu của mình, thì đấy cũng chính là cách bạn cho mọi người biết đi một mình nhưng không có nghĩa là đi không đúng lối. 

4.3. Ấn tượng và đặc biệt hơn 

Chọn cách riêng để thể hiện mình, đưa 100% năng lượng bạn đã sạc đầy vào công việc, bạn sẽ gây được ấn tượng và trong mắt cấp trên, hẳn bạn là một nhân tố không hề tầm thường. Hãy chắc chắn rằng hình ảnh của bạn trong mắt các đồng nghiệp là sự tôn trọng, nể phục và ngưỡng mộ, thậm chí là dè chừng nhé!

4.4. Tự đi lên bằng chính năng lực của mình

Bạn biết đấy, cái giá của sự trưởng thành chính là cô đơn, và mặc dù mối quan hệ của bạn có thân thiết với cấp trên bao nhiêu, thì trong công việc, hãy cứ chọn cách tự đi lên bằng chính năng lực của mình. Không chèo kéo, không nề hà, không ỷ lại. Trở thành một nhân viên xuất sắc không hề đơn giản, tôi biết điều đó, nhưng hãy cứ chọn cách riêng và độc lập để biến mình trở thành một “bông hoa” đẹp nhất, hương thơm nhất trong một vườn hoa khác bạn nhé!

Gửi những cộng sự của tôi - Cô đơn suy cho cùng chỉ là một cảm xúc

Xô bồ và hối hả, vấp ngã và thất bại! Đó chính là những gì mà xã hội và cuộc sống này mặc định mang lại cho những người trẻ. Đôi khi bạn có thể chọn cô đơn chốn công sở vì tính cách riêng của bạn hay vì một lý do nào khác. Nhưng, Hạ Linh tin rằng mọi người đều có thể “công nhận” bạn vì bạn luôn độc lập theo cách riêng - điều mà không phải ai cũng làm được. Cuối cùng, chúc cho sự nghiệp trở thành người xuất sắc của bạn được thành công!!

Gửi những “Độc hành nhân” nơi công sở: Cô đơn chỉ là một loại cảm xúc

Tác giả: Hạ Linh

Minh Họa:Thái Bá Quý

Bình luận

  • timviec365
    Hiền Lương - 13:48 01/10/2019
    Bài viết mang nhiều tâm tư, giọng văn tốt
    • timviec365
      Aley - 14:22 01/10/2019
      Đọc xong buồn quá....
  • timviec365
    Hạ Linh - 09:03 30/09/2019
    Cảm ơn Diệu Bảo ạ :*
    • timviec365
      Diệu Bảo - 21:29 01/10/2019
      Rất hay và sâu lắng :)
Đăng bình luận.
Đăng bình luận thành công!
Liên hệ qua skype Liên hệ qua skype